Follow us on: 
facebook
youtube
flick
 

Diễn văn của Bà Louise Chamberlain, đại diện cho LHQ tại Việt Nam, tại Hội thảo tham vấn Kế hoạch hành động quốc gia về thực hiện Chương trình nghị sự 2030

In Email

 

Thời gian: 10 tháng 11 năm 2016        
Sự kiện: Hội thảo tham vấn Kế hoạch hành động quốc gia về thực hiện Chương trình nghị sự 2030
Địa điểm: Pan Pacific Ha Noi, No 01, Thanh Niên, Hà Nội

Kính thưa: Ông Nguyễn Thế Phương, Thứ trưởng Bộ KHĐT;
Đại diện các cơ quan chính phủ; khu vực tư nhân; và xã hội dân sự;
Kính thưa các Quý vị đại biểu.

Lời đầu tiên, thay mặt cho Liên hợp quốc tại Việt Nam, tôi xin chúc mừng Bộ KHĐT đã hoàn thành bản Dự thảo Kế hoạch hành động quốc gia và tiến hành triển khai thực hiện Chương trình nghị sự 2030 về phát triển bền vững.

Chúng tôi hoan nghênh Kế hoạch hành động này. Kế hoạch khẳng định cam kết của Chính phủ trong triển khai các hoạt động nhằm đạt được các mục tiêu phát triển bền vững SDGs tại Việt Nam. Chúng tôi cũng rất vui khi thấy các nguyên tắc cơ bản của SDG về làm chủ quốc gia, bao trùm và tham gia, phổ cập và bình đẳng được thể hiện rõ trong văn bản.

Chúng tôi cũng đánh giá cao Chính phủ, đặc biệt là Bộ KHĐT, đã tổ chức tham vấn rộng rãi trong quá trình xây dựng Kế hoạch hành động, đặc biệt đã huy động sự tham gia của khu vực tư nhân và xã hội dân sự. Đây là bước ban đầu quan trọng hướng tới cách tiếp cận “toàn xã hội” trong thực hiện Chương trình nghị sự 2030. Tôi muốn nhấn mạnh rằng thực hiện các mục tiêu này đòi hỏi hành động chung tay trong và ngoài chính phủ. Các mục tiêu SDGs là và phải là công việc của mọi người.

SDGs đánh dấu một bước ngoặt trong lập kế hoạch phát triển toàn cầu và yêu cầu thay đổi căn bản trong cách tiếp cận và thực hiện. Một chiến lược thực hiện như trước sẽ không thành công. SDGs toàn diện và tham vọng hơn nhiều so với các mục tiêu thiên niên kỷ MDGs trước kia với 17 mục tiêu (so với 8 mục tiêu MDGs); và nhằm tới những đích cụ thể hơn là tương đối, trong đó bao gồm xóa nghèo, bình đẳng hoàn toàn về giới và không để cộng đồng nào hay người nào ở lại phía sau. Thực hiện chương trình nghị sự này đòi hỏi thay đổi trong vai trò và cách thực hiện của các Chính phủ, đặc biệt trong các cơ chế nhằm thúc đẩy phát triển và tăng quyền cho mọi người. Ngoài việc phải thực hiện tốt hơn, Chính phủ cũng cần huy động, khuyến khích và tạo động lực cho sự tham gia của công dân, doanh nghiệp và xã hội dân sự.

Tôi muốn nhấn mạnh bốn nhóm vấn đề cần được tính đến trong xây dựng kế hoạch hành động cũng như trong thực hiện những năm tới:

Thứ nhất, tầm quan trọng của nguồn số liệu và thông tin minh bạch và chất lượng cần được nhấn mạnh. Ngoài việc có công cụ đo lường tốt, việc mở ra cơ hội sử dụng đối với các nguồn số liệu các nhau với các cách tiếp cận mới cũng như từ những nguồn số liệu không chính thức đóng vai trò quan trọng. Sự phức tạp của Chương trình nghị sự này đề xuất một cuộc cách mạng về chất lượng và mức độ phân tổ của số liệu. Điều này sẽ cần áp dụng sáng chế, tính linh hoạt và cởi mở của hệ thống thống kê quốc gia.

Quan trọng không kém là mở rộng cơ hội cho phân tích số liệu – cho phép người sử dụng số liệu ngoài Chính phủ được tự do tiếp cận số liệu. Hỗ trợ nghiên cứu liên đối tác giúp lý giải rõ ràng các lựa chọn chính sách và tăng cường kết quả thực hiện cũng là sự chuyển đổi thực chất, bằng cách khuyến khích hành động của các đối tác và người dân.

Thứ hai, là vấn đề lựa chọn và đặt mục tiêu, và áp dụng cách tiếp cận dựa trên quyền trong lập kế hoạch nhằm đạt được công bằng xã hội. “Không để ai lại phía sau” yêu cầu tất cả các hình thức bất bình đẳng và phân biệt đối xử giữa các nhóm dân cư khác nhau được phát hiện, giải quyết và lường trước. Chương trình nghị sự mới kêu gọi tiếp cận đối tượng khó khan nhất trước tiên nhằm giải quyết bất bình đẳng và đáp ứng những nhu cầu của bộ phận dân cư dễ bị tổn thương nhât. Bộ phận dân cư này bao gồm người dân tộc thiểu số, người nghèo, người ngoài lề và không được tham gia – đồng thời có nhiều rủi ro – như người cận nghèo, bao gồm cả lao động khu vực phi chính thức, dân di cư, và người cao tuổi. Quan trọng là tất cả các bước trong quá trình thực hiện phản ánh được các nhóm dân cư và ưu tiên khác nhau nhằm đạt được các mục tiêu.

Thứ ba, Kế hoạch hành động cần xây dựng nền tảng căn bản cho việc lồng các mục tiêu SDGs vào các chính sách và kế hoạch phát triển ở tất cả các cấp của Việt Nam, từ chiến lược đến kế hoạch phát triển KTXH. Thách thức ở đây là giải quyết được tính liên kết, thúc đẩy các giải pháp thắng-thắng và kiểm soát được tính được-mất trong các quyết định, ví dụ cân bằng tăng trưởng kinh tế với phát triển xã hội và môi trường.

Cần quan tâm đến ưu tiên hóa các mục tiêu trong quá trình xây dựng chính sách và phân bổ nguồn lực. Điều này sẽ giúp Chính phủ cân bằng và tập trung nỗ lực để thực hiện một chương trình nghị sự lớn với nhiều thách thức trong bối cảnh nguồn lực hạn hẹp. Chiến lược tài chính cũng cần được lồng vào trong KH phát triển KTXH, đặt ra kế hoạch huy động thêm nguồn lực công và tư, đồng thời đề xuất hành động cụ thể cho mỗi ưu tiên.  

Các mục tiêu SDGs cần được phân tích theo các cấp độ khác nhau nhằm đảm bảo tính làm chủ, tính khả thi trong thực hiện, và phân bổ ngân sách hiệu quả. Các mục tiêu và chỉ tiêu có thể có các cơ quan chủ quản, nhưng quan trọng không kém là tăng cường hợp tác hiệu quả và mở rộng quan hệ đối tác ngoài chính phủ.

Do vậy, chương trình hành động cũng cần xác định rõ đơn vị đầu mối, thể chế và cơ chế hợp tác liên ngành. Như ở một số quốc gia khác, các cơ quan dân cử có vai trò quan trọng trong giám sát và tăng cường tính hiện quả trong thực hiện.

Thứ tư, một lần nữa tôi muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc áp dụng một cách tiếp cận bao trùm và có sự tham gia nhằm đạt tính làm chủ và thực hiện thành công các hành động nhằm đạt mục tiêu. Các mục tiêu VSDGs cần do tất cả mọi người, tất cả các nhóm dân tộc, phụ nữ và đàn ông, và những đối tượng bên lề xã hội, làm chủ. Điều này nhấn mạnh hơn nữa nhu cầu hợp tác với xã hội dân sự, khu vực tư nhân, cộng đồng và người dân. Điều này phù hợp trong đặt mục tiêu, lập kế hoạch, nỗ lực thực hiện và giám sát đánh giá, đồng thời yêu cầu sự tham gia tự do, có ý nghĩa và tích cực.

Tôi rất mừng được nghe Thứ trưởng Phương nhấn mạnh rằng quá trình xây dựng KHHĐ là quá trình mang tính tham gia cao, đồng thời được thấy nguyên tắc có sự tham gia được phản ánh trong văn bản. KHHĐ có thể tốt hơn nếu làm rõ được vai trò của xã hội dân sự và khu vực tư nhân trong thực hiện VSDGs, ví dụ bằng cách hình thành các diễn đàn quốc gia, ngành hoặc liên ngành, và huy động các đối tác ngòai chính phủ trong quá trình giám sát và đánh giá.

Kính thưa các quý vị đại biểu, LHQ tin chắc rằng với kho kinh nghiệm trong việc thực hiện MDGs trước đây cùng với sự tham gia tích cực trong các tham vấn và hội thảo về SDGs toàn cầu, Việt Nam có thể cũng đạt được thành công cho SDGs.

Các tổ chức LHQ cam kết thực hiện trách nhiệm của mình song song với cung cấp kinh nghiệm quốc tế, kiến thức kỹ thuật và các giải pháp phát triển để hỗ trợ Việt Nam trong quá trình này. Chúng tôi sẽ thực hiện đóng góp của mình thông qua Một Kế hoạch Chiến lược của LHQ được xây dựng trên nguyên tắc lấy SDGs là trọng tâm và dựa trên quyền con người. LHQ sẽ làm viêc với cả nhóm hưởng quyền và nhóm có nghĩa vụ đề đóng góp vào việc không để ai lại phía sau, thông qua các can thiệp và hợp tác liên ngành.

Trong thảo luận ngày hôm nay cũng như trong các tham vấn tiếp theo, chúng tôi mong thấy thảo luận về việc Việt Nam sẽ tiếp tục thực hiện quá trình này như thế nào, trong đó cụ thể vào những vấn đề tôi vừa nêu. Chúng tôi mong muốn được nghe quan điểm từ phía các đối tác khác nhau trong việc liệu kế hoạch này đã thể hiện tốt các tinh thần căn bản của SDG hay chưa và mức độ phù hợp của văn bản này đối với Việt Nam.

Một lần nữa tôi xin chúc mừng Bộ KHĐT và Thứ trưởng đã tổ chức hội thảo ngày hôm nay. Tôi chúc tất cả quý vị một hội thảo thành công và tôi mong được cùng với tất cả mọi người thảo luận cách thức mà chúng ta sẽ cùng phối hợp để hỗ trợ những nỗ lực của Việt Nam.
 
Xin cam on!